Gặp Anh Lần Nữa chương 6

Thừa Niên thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt Nhược Nam. "Thật sao? Em... em nói thật chứ?"

"Thật mà," Nhược Nam đáp lại, "đã từ rất lâu rồi. Có lẽ từ cái ngày anh liều mình cứu em khỏi Ninh Kiều Kiều."

"Vậy... vậy chúng ta..."

"Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau," Nhược Nam nói, tay gân guốc của anh nắm lấy bàn tay mềm mại của cô. Cô nhẹ nhàng hôn lên trán anh, rồi lại hôn lên môi. Nụ hôn ngọt ngào và chân thành, như lời khẳng định cho tình yêu của họ.

"Anh không cần phải lo lắng," cô thì thầm. "Chỉ cần chúng ta bên nhau, mọi thứ sẽ ổn thôi."

Thừa Niên ôm cô vào lòng, siết chặt. "Được. Cả đời này anh sẽ không bao giờ buông tay em."


Mưa tầm tã trút xuống như trút giận, gõ liên hồi lên ô cửa sổ. Trong căn phòng trọ ấm cúng, hai người ngồi đối diện nhau, trước mặt là chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly thủy tinh. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa và tiếng thở đều đều của họ.
Nhược Nam nâng ly rượu lên. "Anh có tin vào chuyện luân hồi không?"

Thừa Niên ngước mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy tò mò. "Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"

"Không có gì, chỉ là... em muốn kể cho anh nghe một câu chuyện," giọng trầm ấm của anh lại mang theo chút nghẹn ngào. "Anh tin em không, nếu em nói em đến từ tương lai?"

Thừa Niên ngạc nhiên, nhưng không có chút nghi ngờ nào trong mắt. "Em nói đi, anh nghe."

Nhược Nam hít một hơi thật sâu, kể lại tất cả. Từ cái ngày định mệnh em trở thành một bác sĩ pháp y, cho đến khi em thấy thi thể của anh. Khuôn mặt biến dạng, các ngón tay không còn móng, và vết sẹo quen thuộc trong lòng bàn tay. Giọng tôi run rẩy khi kể về chiếc nhẫn bạc, về dòng chữ "Yêu em - Nhược Nam".

"Em đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình kết thúc rồi," Nhược Nam, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt Thừa Niên. "Em lao ra đường, chiếc xe tải đâm thẳng vào em. Nhưng khi mở mắt, em lại thấy mình ở đây, trong thân xác của em."

"Em đã yêu anh từ rất lâu rồi, Thừa Niên." Cô nhìn anh, nước mắt tuôn rơi. "Nhưng em chưa bao giờ có cơ hội nói ra."

Trong căn phòng nhỏ, chỉ có tiếng nức nở của cô và tiếng mưa. Thừa Niên lặng lẽ lắng nghe. Mặc dù câu chuyện của Nhược Nam nghe có vẻ hoang đường, nhưng từng lời nói, từng giọt nước mắt đều rất chân thật. 

"Anh tin em," Thừa Niên nói, giọng nói của cô ấy đầy sự ấm áp. "Anh cũng yêu em, từ rất lâu rồi."
Anh đứng dậy, ôm tôi vào lòng.


"Ầm!"

Một tiếng sấm chói tai vang lên, xé toạc màn đêm. Tia sét xanh lè đánh thẳng vào khung cửa sổ, ánh sáng chói lòa bao trùm lấy cả hai. Khi tia sét biến mất, Nhược Nam và Thừa Niên ngã xuống sàn nhà, hai cơ thể nằm gọn trên vũng nước mưa hắt vào từ cửa sổ.

Thừa Niên mở mắt, cảm nhận một cơn đau âm ỉ khắp người. Anh thấy cơ thể mình thật quen thuộc, quen thuộc đến mức xúc động. Anh vội vã đứng dậy, thấy Nhược Nam đang nằm bên cạnh. Cô đã trở lại với cơ thể của chính mình.

"Nhược Nam!" Anh lay nhẹ cô, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào. "Em có sao không?"

Nhược Nam từ từ mở mắt, khuôn mặt cô tràn đầy sự ngạc nhiên. Cô nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn anh. "Thừa Niên... chúng ta... chúng ta đã trở lại rồi!"

Hạnh phúc và nhẹ nhõm, Thừa Niên ôm chầm lấy cô, siết chặt. Anh vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô, hít lấy mùi hương quen thuộc. "Anh cứ nghĩ... chúng ta sẽ không bao giờ trở lại được nữa."

Nhược Nam cũng ôm chặt

 lấy anh, nước mắt hạnh phúc lăn dài. "Em cũng vậy. Nhưng chúng ta đã làm được rồi. Chúng ta đã trở lại rồi!"
 
Cả hai ngồi đó, giữa căn phòng lạnh lẽo, kể lại những cảm giác mà họ đã trải qua.

Thừa Niên nhìn Nhược Nam, đôi mắt tràn đầy sự chân thành. "Anh yêu em."

"Em cũng yêu anh," Nhược Nam đáp lại.

Họ hôn nhau, nụ hôn nồng cháy và đầy đam mê. Nụ hôn của những người đã tìm lại được nhau sau bao sóng gió.

Sau đó, cả hai đứng dậy, dọn dẹp căn phòng ngập nước mưa. 


Sau đó, cả hai cùng nhau đến trường để hoàn thành việc học. Họ đều đạt được ước mơ của mình.
 Thừa Niên đỗ trường cảnh sát với số điểm thủ khoa tỉnh. Anh một lần nữa trở về vị trí cũ với vai trò đội trưởng đội cảnh sát. 
 
 Nhược Nam cũng như kiếp trước, cô thi vào trường Y với nghành bác sĩ pháp y. Cô tiếp tục công việc của một bác sĩ pháp y. Họ cùng nhau xây dựng một cuộc sống mới, một cuộc sống đầy tình yêu và hạnh phúc.
 
Thế nhưng, có một điều bất ngờ đã xảy ra. Vào một buổi sáng, Nhược Nam nhận được điện thoại từ một người bạn. "Nhược Nam, cậu biết không? Ninh Kiều Kiều được trả tự do rồi. Cô ta vừa ra khỏi trại giam, đã nói rằng sẽ quay lại trả thù."

Nhược Nam hoảng hốt, chạy đến chỗ Thừa Niên. "Thừa Niên, Ninh Kiều Kiều ra tù rồi."

"Không sao đâu," Thừa Niên trấn an cô. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với cô ta."

Vào đêm đó, khi cả hai đang ngủ say, một bóng đen lẻn vào nhà. Bóng đen ấy cầm dao, tiến về phía Nhược Nam. Đúng lúc ấy, Thừa Niên tỉnh dậy, bật đèn và la to: "Ninh Kiều Kiều, cô làm gì vậy?"

Ninh Kiều Kiều giật mình, chiếc dao trên tay cô ta rơi xuống. "Anh... sao anh lại ở đây?"

"Tôi ở đâu thì liên quan gì đến cô? Mà mục đích tôi ở đây là để bảo vệ Nhược Nam," Thừa Niên nói. "Cô mau đi đi, nếu không tôi sẽ bắt cô đấy."

Ninh Kiều Kiều tỏ vẻ như buồn cười mà nói"Bắt tôi? Anh có quyền gì?"

"Quyền gì sao? Tất nhiên là quyền của một cảnh sát rồi."

Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên nhưng rồi lại trở nên tức giận. Cô ta cầm dao lên, lao về phía Thừa Niên. "Tôi sẽ giết hai người!"
Thừa Niên né tránh, rồi đá vào tay cô ta. Chiếc dao rơi xuống đất, Thừa Niên đè Ninh Kiều Kiều xuống, trói cô ta lại. "Giờ thì tôi sẽ đưa cô về nơi mà cô thuộc về."

Sáng hôm sau, Ninh Kiều Kiều lại bị bắt, và lần này cô ta bị kết án tù chung thân. Sau khi mọi chuyện kết thúc, Nhược Nam và Thừa Niên cùng nhau tận hưởng cuộc sống bình yên.

Hai năm sau, họ kết hôn. Trong lễ cưới, Thừa Niên đã nói: "Anh yêu em không phải vì em xinh đẹp, mà vì em đã cứu rỗi cuộc đời anh. Nhờ em, anh mới biết được ý nghĩa của cuộc sống."

Nhược Nam mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài. "Em cũng vậy. Nhờ anh, em mới tìm thấy được hạnh phúc."

Nhược Nam ôm lấy anh thì thầm "Em sẽ không để vết xe đổ ấy một lần nữa tái hiện đâu. Em sẽ bảo vệ anh."


Hoàn 
 

Truyện Hay Nè

click vào link shopee rồi quay lại đọc tiếp nhé !

Không click thể nào nó cũng thế này này: